jiimmy

Archive for Tháng Hai, 2009

Dòng sông lơ đãng

In 5584 on Tháng Hai 26, 2009 at 1:11 sáng

Lục tủ tìm lại được bài này.

Dòng sông lơ đãng – Thu Phương

Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng
Và nỗi đau rơi trong lòng đêm vắng
Nỗi đau ta nhận riêng mình

Ở chốn nào dòng sông đã hòa cùng đại dương
Cạn bến bờ chiều nay thẫn thờ nhìn hoàng hôn
Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc
Để một dòng sông lơ đãng trôi qua
Một sớm kia xuôi theo dòng anh đến
Cớ sao em chẳng đứng chờ

Rồi sớm mai sẽ không còn vết dấu
Một bờ phù sa quên bước chân qua
Chỉ có mưa bâng khuâng về trong mắt
Khóc đi cho thỏa dỗi hờn

Thương em…

Trở về

In 5584 on Tháng Hai 19, 2009 at 1:18 sáng

Quờ tay lên tường, Jiimmy tìm nút công tắc để bật đèn trong căn phòng cũ kỹ mà 2 năm nay nó không đoái hoài gì đến. Căn phòng này nó đã dùng để ngồi học và sinh hoạt trong mấy năm liền,.. thời gian qua đi, mọi thứ trong phòng này cũng đã dần dần thay đổi…

Thứ đầu tiên ra đi, có lẽ chính là cái bàn học cuả nó. Lúc chuyển đi, nó đã mang theo cái bàn ấy đi cùng. Và lúc này, nó đứng nhìn thứ còn lại duy nhất vẫn ở chỗ cũ, cái tủ sách cuả nó. Cái tủ ấy vẫn ở chỗ cũ, không hề suy suyển. Có chăng chỉ là một lớp bụi phủ mờ..

Lấy tay phủi qua tay cầm cánh cưả…. Nó mở tủ nhè nhẹ…
Chầm chập…
Lâu rồi mới nghe tiếng cửa tủ, kẽo kẹt…

Đằng sau lớp cưả đầy bụi bặm là bộ sách báo và băng điã mà nó tích lại được từ những năm hồi cấp 2.

Trở về vơí những ký ức hơi xa xa một tí.. đứng cầm tờ báo cũ đọc lại…
đứng nhìn những cd mà hồi trước nó vẫn hay nghe
đứng nhìn một số vật nằm trong một caí hộp sắt khác…
đứng nhìn những thứ thân thuộc bâý lâu nay..

Cũng đã 3 năm rồi đấy nhỉ…

Tự nhiên nó có cảm giác bồi hồi kỳ lạ…
Thân quen…

ngày 21 tháng 2

In 5584 on Tháng Hai 18, 2009 at 9:18 chiều

Ngày 21 tháng 2, năm ngoái, đó là một ngày như bao ngày khác của Jiimmy…
Và có lẽ sẽ vẫn như thế, nếu như chưa đầy một tháng sau đó.. nó gặp em.
Và rồi cả quãng thời gian sau đó, với nó đã thay đổi tất cả.
ngày 21 tháng 2, một ngày chả đặc biệt gì, chỉ tại vì nó thích viết mấy dòng này thì viết thôi.

(… !)

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
bước lặng trên con đường vắng năm nao
Chỉ có tiếng ve ồn ào mà chẳng cho lòng người yên chút nào
Anh mải mê về một màu mây xa
cánh buồm bay về một thời đã qua
em thầm hát một câu thơ cũ
về một thời thiếu nữ say mê
về một thời hoa đỏ diệu kỳ

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi
như nuối tiếc một thời trai trẻ
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
như tháng ngày xưa ta dại khờ
ta nhìn sâu vào trong mắt nhau


trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương
anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ
sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa
sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa
Mỗi mùa hoa đỏ về…
….. hoa như mưa rơi rơi

Nhớ nhung í mà…
Khát khao í mà…

***

In 5584 on Tháng Hai 15, 2009 at 11:57 sáng

“ những dốc đá em hay đi qua… thì tôi đây đi ra chờ sóng lâu rồi….”

Biển đêm, những cơn sóng rì rào và xa xăm.

Jiimmy ngồi lặng lẽ buông áo và ngồi xuống bên bàn ăn, thở hổn hển. Nó thấy thiếu không khí. Thở gấp.. mặt nó tự nhiên đỏ bừng. Nó vội vàng đi tìm nước uống. Mỗi lần như thế này, nó cảm thấy nước trong người mình rút đi đâu hết vậy…… Uống ừng ực từng ngụm một, ba cốc liền, nó mới thấy đỡ khát.

Trong người nó đang nóng quá.
Khô không khốc.
Cháy.

Tự rưng nó muốn hét lên quá. Cái không gian tĩnh mịch này chôn chặt nó vào giữa. Ôm lấy nó. Bao lấy nó. Quấn chặt lấy nó. Không cho nó giãy giụa. Bóp chặt nó dần dần. Ngồi nhìn về phía cưả sổ rồi ngả lưng xuống ghế. Nó tự hỏi không biết bao giờ thì mình sẽ thoát được cái chốn này. Liệu những gì nó đã làm từ trước đến nay là đúng hay là sai ?.. Nhưng dù thế nào đi nữa….

“…..”

Tối nay trăng sang và ít mây, giống như mọi hôm. Nó tắt đèn trong phòng và bật nhạc Lobo. Cái đĩa mà nó đã nghe năm sáu năm nay rồi, và bây giờ vẫn vậy. Một trong số những đĩa nhạc mà nó nghe mãi không chán. Và cũng là một trong số ít những thứ không thay đổi ở nó trong thời gian qua…

Và cả cái ghế đang kêu cót két kẽo kẹt này nữa…

Đêm, dạo này trời đã bớt lạnh hơn, và bắt đầu ấm lên, gió mát hơn và không lạnh đến buốt người như mấy tháng trước nữa… Ở đâu đấy tự rưng có mùi hoa ở nhà ai bay sang.. thơm phết, hơi ngọt và nhè nhẹ…

….
…..
……

Nó cố xác định tinh thần cuả mình lúc này.
Hình như…
Nó thấy hoang mang.
Và nó mở ảnh em ra xem, để an tâm hơn, để gần em hơn…

Chiếc ghê sau lưng nó vẫn kẽo kẹt kẽo kẹt…
Xung quanh là tiếng nhạc Lobo vẫn rộn ràng… rock & roll days