jiimmy

Posts Tagged ‘Jiimmy’

ngày mười hai tháng một.

In đường xa on Tháng Một 12, 2009 at 4:38 chiều

Tháng 1 mưa.

Hôm nay trời mưa tợn, Jiimmy có việc nên phải ra ngoài. Nó không thích mặc áo mưa cho lắm, cái áo ấy cứ làm nó thấy bí bách, nóng nóng khó thở. Thay vào đó, nó mang một cái ô khoang 2 màu trắng đen. Khá đẹp. Nó rất thích.

Đường mưa xối xả. Trời về chiều, hơi xanh xanh và u ám. Lúc này ngoài phố đã lên đèn. Nó đi bộ một mình. Gió tháng 1 lạnh. Nó vưà đi cứ vưà xuýt xoa. Một tay cho vào túi áo, một tay thì phải đeo găng mới cầm ô được. Lạnh quá.

Đường về nhà nó có một đoạn khá vắng, hai bên đường chỉ toàn là đèn vàng, đường rộng và ít người qua lại. Mỗi lần đi qua ấy, nó lại đi chậm lại một chút. Lúc ấy thường thì chỉ có mỗi một mình nó hoặc thêm một vài người nữa. Đi giữa đường rộng thênh thang như thế. Thích thật.

Nó dạo này mới biết thêm một số thứ và đang rất là háo hức để áp dụng thử nghiệm mấy cái trò đó. Bữa trước vưà ngồi chat với ông bạn design trong một cái project mà nó mới tham gia gần đây. Cuộc nói chuyện cũng hăng ra trò. Hệ thống mà nó đang build lớn quá mức cần thiết so với một phiên bản demo để đem đi present trong tháng tới. Bù lại việc này cũng làm cho nó sớm nhìn thấy một số vấn đề cần xử lý hơn. Cũng có lợi.

Đoạn đường vàng, ướt mưa, đi bộ một mình, nó tự rưng nhớ em quá.

Dạo naỳ hai đưá gặp nhau ít. Nó thấy thiếu em.

Nhớ…

Tự nhiên nó bước nhanh hơn….

Khung cảnh tự nhiên dài và trải rộng ra khắp…

Tay phải cuả nó lúc này cũng hết lạnh rồi, bỏ tay ra khỏi túi áo, nó lục tìm cái mobile và nhắn tin cho em. Trời mưa, nó phải dựa lưng vào một cái trạm chờ xe bus để nhắn tin cho em. Nhớ em quá…

Năm mới

In đường xa on Tháng Một 1, 2009 at 9:09 chiều

Tối. Jiimmy nằm ở nhà xem TV. Chẳng có kênh gì hay để xem cả. Căn bản nó vốn dĩ là một người chẳng bao giờ ngó ngàng gì đến truyền hình và màn ảnh nhỏ. Cho nên việc ngồi xem một tập phim hay show gì đấy giữa chừng đối với nó cũng chỉ mang tính chất tham khảo, chả có hứng thú gì ráo.

Nó đang xem khu chung cư vui vẻ.

Năm mới mùng một nằm nhà, tối cuối năm thì nó có qua chơi nhà em một lúc rồi phải về. Dạo này nó với em gặp nhau được mỗi một lúc, cứ vèo vèo. Về đến nhà thì lại thấy bứt rứt, nhớ nhớ. Khó chịu khôn tả.

Chiều nay nó với em cũng mới ở bên nhau được một lúc.

Hai hum nay nó để ý dành thời gian dùng cơm với gia đình. Em gái nó mới được một cái điện thoái mới , số đẹp phết, toàn 6 với 8. Cũng tốt, để thỉnh thoảng gọi điện hỏi han kiểm tra quan tâm.

Nằm chán, nó sờ đến cái điện thọai thì mới biết là đã 9h tối, nhanh thật, đấy cái sự nằm không vô tích sự xem ra cũng là một lòai gặm nhấm thời gian ghê ghớm. Thóang cái đã 9h tối rồi chứ đâu. Tự rưng nó thèm cái không khí nháo nhào bận rộn hàng ngày ở công tý quá. Nằm không thế này, không được ở bên em, còn chán hơn.

Tối nay, nó chưa lên sân thượng. Gió cũng lạnh hơn hôm trước.

Hôm nay đường cũng tắc nghịt. Dân tình kéo nhau đi chơi ầm ầm.

Nó ở nhà. Em ở nhà.

Thoắt cái đã qua một năm, nhiều thứ cũng đã trôi qua. Nó nhận ra nhiều thứ ở chính bản than mình. Nhiều thứ làm cho nó cảm thấy mình có giá trị hơn, làm cho nó cảm thấy mình càng ngày càng phải quan tâm đến nhiều thứ hơn. Và làm việc tốt hơn.

Năm mới đã sang, nhưng có một điều hơn cả.

Năm nay nó có em.

thành.phố.mưa.bay

In đường xa on Tháng Mười Hai 31, 2008 at 10:51 sáng

Mở mắt.. Jiimmy nhìn xuống khung cảnh phía dưới tòa nhà… Xung quanh bốn bề vắng lặng… ngòai tiếng gió hun hút bao lấy nó ra thì lúc này chẳng còn ai lai vãng đến chỗ này nữa cả…. rất yên tĩnh…

Jiimmy thường đứng đây để giải khuây và nó coi đó như một thú tiêu khiển nhất định và quen thuộc của mình. Mùa hạ nóng bức nó cũng lên đây, và mùa đông lạnh giá cũng vậy. Nơi này chẳng lúc nào vắng bóng nó cả.

Nơi nó đang đứng…. tầng 13 của một khu chung cư cũ kỹ.

Khu chung cư ấy nằm gần ngọai ô, hơi xa so với khu phố chính…

Và đang có rất nhiều gió.

Bây giờ là 10 h tối.

Cũng khá sớm so với thời gian biểu của nó, bình thường mọi người giờ này chắc đã đắp chăn ngủ sớm rồi. Trời lạnh mà.

Jiimmy quen với gió. Đối với nó, việc giang hai tay đứng thả mình để gió bao quanh rất dễ chịu. Lúc ấy tâm hồn nó dường như bay bổng lạ thường, làm nó quên hết đi những mối lo toan thường ngày.

Bình thường có lẽ ai cũng muốn quên đi những việc ồn ào đời thường ấy.

Jiimmy sống ở đây đã lâu. Nó thân thuộc và nắm rõ cái khu nhà này như lòng bàn tay nó vậy. Kể cả các khu phố xung quanh nó nữa… cũng khá rõ.

Nhưng có một điều, tuy cũ kỹ nhưng nó không muốn rời xa cái khu nhà này tí nào.

Nó thấy thích nơi này.

Nó thích được nhìn những ánh đèn xanh xanh vàng vàng, có khi là đỏ đỏ ở các căn hộ bên dưới.

Chả hiểu sao lại vậy. Có lẽ đơn giản chỉ là thích thôi. Đơn giản lắm.

Gió tự nhiên nổi to quá… vạt áo nó cứ giật phần phật, cứ như là nó sắp bị thổi bay đến nơi vậy. Mặc dù như thế thì nó cũng muốn được bay một lần cho biết. Bay theo gió…. Một cảm giác thật tự do. Lúc ấy chắc nó sẽ có thể nhìn thấy cả thành phố không biết chừng.

Thành phố của nó ở……… từ nhỏ, nó và mọi người vẫn quen gọi bằng một cái tên khác.. Thành phố mưa bay.

Cái tên ấy từ lâu nó đã như vậy rồi.

Nhưng cũng hay đấy nhỉ

Tuy nhiên nó không dễ chịu lắm mỗi khi trời mưa. Ngại ra ngòai. Nó thích tựa cửa sổ uống rượu Whisky hơn. Một thói quen khác.

Trời mưa, đường bẩn, nhưng nhìn dòng người cầm ô, mặc áo mưa xanh xanh đỏ đỏ đi bên dưới, chen chúc nhau cũng sướng. Tự cảm thấy mình vẫn còn may mắn chán vì đang được rung đùi ngồi ở nhà khô ráo mát mẻ. Tất nhiên là giờ này đang là mùa đông, chả mát mẻ gì cho cam. Lạnh phết.

Jiimmy cũng không sợ lạnh lắm. Nó chỉ cảm thấy thế thôi. Nó chịu được lạnh. Nhưng mà không chịu được mỗi khi trời nóng. Cứ nóng cái là đầu óc nó lại quay quay, khùng khùng. Mẫu người nóng tính.

Đã là 11h rồi đấy, nó vẫn đang đứng ở trên sân thượng, tầng 13 ấy, chẳng có ai cả, ngòai nó. Vẫn chỉ có một mình nó thôi.

Đứng đây vẫn thích hơn là xuống nhà và mở cửa sổ hoặc ra đứng ở ban công, mặc dù là vẫn có gió, à không, thêm một ly whisky nữa. Có lẽ ở trên này cao hơn, nó nhìn ngắm được nhiều thứ hơn, gió cũng to hơn.

Một điều nữa, đứng trên này, chả ai biết cả. Nhưng mà cũng không quan trọng lắm đối với nó.

Tại khu chung cư này, còn ít người ở lắm. Mọi người đều chuyển hết vào trong phố rồi, nơi ấy có điều kiện sống tốt hơn vùng ngọai ô này nhiều. Giao thông cũng dễ hơn. Khu này nếu xét trên mặt bằng chung của thành phố, có thể liệt vào hạng ổ chuột. Khách quan mà nói là như vậy đấy.

Thành phố mưa bay.. nó vẫn quen gọi bằng cái tên đấy, mọi người ở đây cũng vẫn gọi như vậy, từ lâu rồi, trước khi nó được gọi bằng một cái tên mới, kém thơ mộng hơn, đơn giản hơn….

Một nơi có nhiều mưa, và gió……

Và có cả nó nữa.